logo
1706791693756.webp
REVIEW>> ĐẦU XUÂN TƯƠI SÁNG
dau-xuan-tuoi-sang-0001
Tìm truyện
Donate

ĐẦU XUÂN TƯƠI SÁNG

Độ dài: 149

Tình trạng: Hoàn edit

Lượt xem: 261

Sao hỏa va chạm địa cầu, tóe lửa lốp đốp chính là hình ảnh minh họa không hề ngoa chút nào về Loan Minh Duệ và Lương Thành Mẫn.

Hai người, một thì thông minh trong tính toán, vì quá giỏi nên cũng vô tình sinh ra chút cảm giác xem thường người khác, người kia cũng không khá khẩm hơn, là con gái vàng con gái bạc của gia đình học thức, từ bé đã là viên ngọc quý được bố mẹ cưng chiều, sao có thể chịu đựng được việc bị bắt ép xem mắt.

Loan Minh Duệ sinh trưởng trong gia đình có lịch sử thăng trầm, xuất phát điểm khá giả. Vì vậy cốt cách hào môn ăn sâu vào từng đường kim sợi chỉ trên chiếc áo anh mặc, dẫu áo có cũ hoa văn có phai màu thì thoạt nhìn vẫn khiến người khác phải thốt ra danh xưng “cậu chủ nhà quyền quý”. Gia đình gặp sóng gió, rơi vào cảnh túng thiếu, sau này nhờ vào đầu óc thông minh bẩm sinh và sự cần kiệm của mình, một tay Loan Minh Duệ gầy dựng lại được cơ nghiệp của tổ tiên.

Quen sống khắc khổ với bản thân, tự gò ép mình theo khuôn phép và luyện tập bản thân tuân thủ nguyên tắc, càng khỏi nói đầu óc người doanh nhân luôn quan trọng chữ tín và giờ giấc. Vậy nên lần đầu gặp mặt, anh thẳng tay trừ gần hết số điểm của Lương Thành Mẫn.

Gặp mặt qua loa cho bố mẹ hai bên hài lòng thì cũng tạm bỏ qua, nhưng xui rủi sao cả hai người họ ngoài sự thông minh còn mang cả tính thù dai. Nếu Loan Minh Duệ chỉ nhận xét đại khái cô không hợp tính mình, thì Lương Thành Mẫn lại bảo với bà mai rằng mình cũng chẳng ưa anh, cái gã bốn mắt chảnh chọe kia.

Mối quan hệ thường được tạo nên từ thiện cảm và ác cảm, nếu thiện cảm sẽ giúp người với người sống dễ dàng với nhau, thì ác cảm lại như một lời nguyền, ám ảnh trong từng giấc mơ, từng hành động.

Hết hiểu lầm này tới hiểu lầm khác, tất cả những điều ác ý về đối phương lại chỉ chất chồng thêm, lần nào trông thấy gã bốn mắt Loan Minh Duệ, Lương Thành Mẫn đều không thể giữ nguyên bản tính hiền lành chân thành vốn có của mình. Cô sẵn sàng xù lông nhím, liên tục phóng những gai nhọn về phía anh, mau chóng muốn tiêu diệt cái mỏ hỗn đáng ghét kia của anh.

Oan gia ngõ hẹp, không ghét nhau sẽ không để ý nhau, chỉ biết từ lúc hai người dùng ánh mắt hình viên đạn nói chuyện với nhau, thì đi tới ngõ hẹp nào cũng có thể chạm mặt. Ví như đi mua dầu anh cũng sẽ thấy cô bác sĩ mọt sách tay cầm sách, mắt nhìn chăm chú, rõ ràng quyển sách đến là khô khan, ấy vậy mà trông cái dáng vẻ say mê của cô, chả xem anh ra gì, thật là khiến cho lòng người ta ngứa ngáy mà.

Lương Thành Mẫn vốn là cô con gái cưng trong nhà, cả cuộc đời dường như chỉ biết học, đọc sách và đam mê tìm tòi với cơ thể người. Vậy nên mãi hai mươi tám tuổi cô vẫn chưa vừa ý một ai. Thật ra là do con người cô đón nhận quá nhiều tri thức tiên tiến, với người con gái như cô, trừ khi đối phương là người có thể khiến cô tâm phục nể phục, hoặc ít nhất có cái miệng có thể đấu khẩu ngang bằng với cô, có thế thì mới mong thuần phục được cô nàng ngựa non háu đá này.

Bề ngoài Lương Thành Mẫn không được dịu dàng đúng chuẩn phụ nữ của thời đại ấy, nhưng không sao cả, chỉ cần là người thật lòng thật dạ yêu thương cô thì ắt sẽ yêu thương cái bản tính ương ngạnh, bốc đồng nhưng bộc trực và chung thủy của cô.

Ngoài miệng cô có thể cộc cằn không quan tâm Loan Minh Duệ, nhưng chưa đầy một giây, cô sẽ gập quyển sách yêu thích lại, chạy ào đi tìm hộp thuốc và băng bó cho tên đáng ghét kia. Loan Minh Duệ cảm thấy cô thú vị, miệng rõ cứng nhưng lòng thì mềm. Từ lúc nhìn cô ở góc độ khác, Loan Minh Duệ phát hiện, thì ra cái cô nàng xinh xắn cộc tính này lại có điểm đáng yêu đến thế.

Lơ đễnh một phút, ấy vậy mà con tim Loan Minh Duệ lỗi nhịp vì Lương Thành Mẫn. Cô làm cho tảng đá ấy biết trông ngóng bóng dáng cô, khiến cho một người xưa nay chỉ dành tâm trí cho gia đình và sự nghiệp, ngày nay đã biết ủ mưu để tới gần cô hơn.

“Chúng ta mới gặp nhau có mấy lần? Tôi biết anh là ai ư? Tôi hiểu anh là người thế nào sao?”

Loan Minh Duệ không đáp lời, đôi mắt sâu hút nhìn cô, nghe cô nói như súng liên thanh.

Anh biết bản thân mình vừa nói gì.

Cái ngày trông thấy cô xếp hàng mua dầu, đứng đó đọc sách như lão tăng nhập định, chẳng khác nào một cô nàng mọt sách. Cũng không biết vì sao, trái tim anh chợt rung động.

Rất muốn trêu chọc cô.

Thấy cô cuống lên, anh sẽ cảm thấy thú vị.

[...]

“Tôi bốc số vào đây chỉ để hỏi em một câu: Vẫn đi ăn cua chứ?”

“Tôi buôn hàng hải sản, công việc không cao thượng như bác sĩ tụi em. Tôi chính là hộ cá thể mà người ta khinh thường, nhưng có một điều em cần biết là: Em mà lấy tôi thì có thể ăn tôm bất cứ lúc nào. Muốn ăn bao nhiêu thì ăn bấy nhiêu.”

Tấm lưới tình vốn không tự sinh ra, chỉ là hai kẻ khờ trong tình yêu ấy vô tình chung tay thêu dệt, cái thuở ban đầu của hai người họ không khác gì mưa rền gió dữ, ấy vậy mà đã thấm đẫm lòng dạ nhau từ khi nào.

Loan Minh Duệ và Lương Thành Mẫn dù là những thanh niên của thế kỷ hai mươi, bước vào ngưỡng cửa hôn nhân, hai con người ấy không khác gì những cặp vợ chồng trẻ dễ dàng bắt gặp ở mọi thời đại.

Những hiểu lầm, cãi vã, giận dỗi, ấm ức, những giọt nước, cái nấc nghẹn trong những buổi khóc thầm ướt gối, là những hình ảnh tồi tệ quẩn quanh trong tâm trí cô vợ trẻ trách cứ anh chồng không tin tưởng mình, là cái xoay lưng đầy lửa giận của anh chồng rõ ràng nhớ vợ đến quặn thắt tim gan nhưng vẫn cắn răng quay đi…

Tất cả những thứ ấy như gia vị gia giảm, cân đo đong đếm, bù đắp và tạo thành một tổ ấm màu hồng. Nếu ban đầu tổ ấm ấy chưa đủ rơm rạ để sưởi ấm, hai người họ, cùng hai quả tim ấm nồng cất lòng tự tôn bản thân sang một bên, cùng chung tay đan kết, để tổ ấm ấy được nuôi dưỡng và gia cố bằng tình cảm chân thành và bền bỉ.

Một câu chuyện tình yêu kể bằng chất liệu cũ kỹ nhưng cái mà khiến người đọc cảm nhận không hề “cũ kỹ” chút nào, bạn sẽ dễ dàng bật cười vì sự ngây ngô và đáng yêu, sau đó sẽ thấy tức tối vì hành động ngốc nghếch của Lương Thành Mẫn hoặc sự bướng bỉnh của Loan Minh Duệ, nhưng cứ tiếp tục những dòng chữ kế tiếp, đảm bảo bạn sẽ được nếm một vị ngọt thanh từ câu chuyện tình yêu siêu dễ thương.

____

“…”: Trích từ bản chuyển ngữ mà reviewer đã đọc: BLACKCURRANT - Team Allin

*Cover chỉ mang tính chất minh họa cho bài viết

BÌNH LUẬN